Long Play

Daphnis et Chloé, ballet để đời của Maurice Ravel

(20:05 | 01/09/2017) Xem: 1328
Bài viết dưới đây là về ballet của Maurice Ravel – vở ballet nổi tiếng nhất và được dàn dựng biểu diễn nhiều lần nhất. Ngoài ra, còn có các ballet khác cũng cùng dựa trên một cốt truyện với Daphnis et Chloé: một vở ballet dựa trên nhạc của B. A. Zimmermann ra mắt vào năm 1969 tại Munich và một vở ballet do L.Shpis soạn với tựa đề “Pastoral”, ra mắt tại Leipzig vào năm 1942.

Daphnis et Chloé (tiếng Anh là Daphnis and Chloe) là vở ballet 1 màn 3 cảnh với nhạc của Maurice Ravel và libretto (phần rút gọn) của Michel Fokine dựa trên cốt truyện ở cuốn tiểu thuyết cùng tên về tình yêu của cặp đôi người chăn cừu của nhà văn Hy Lạp cổ tên là Long. Ngày biểu diễn ra mắt của ballet là 8/6/1912 tại nhà hát Chatelet (Théâtre du Châtelet), Paris với biên đạo múa là Michel Fokine, đạo diễn là Pierre Montejo.

 
Ravel bắt đầu viết nhạc cho ballet Daphnis et Chloé vào năm 1909 theo đặt hàng của Sergei Diaghilev. Buổi biểu diễn ra mắt có sự tham gia của Vũ đoàn Diaghilev, trang phục do Leon Bakst thực hiện, chỉ huy Pierre Monte. Các vai Daphnis và Chloé được thực hiện bởi Václav Nijinsky và Tamara Karsavina. Sau đó các vai chính đã được chính Michel Fokine và vợ ông là Vera Fokine thực hiện.


Đây là tác phẩm dài nhất của Ravel; tính toàn vẹn của nó được duy trì thông qua việc sử dụng liên tục một số lượng nhỏ các leitmotifts. Nhà soạn nhạc gọi “Daphnis et Chloé” là “bản giao hưởng của hội hoạ và múa” và được mô tả như sau: “Trong tác phẩm này, tôi đã lên kế hoạch mang tới một bức bích họa âm nhạc tuyệt vời, trong đó, tôi không chỉ tìm cách tái tạo lại nét cổ nguyên thuỷ đúng như Hellas (người Hy Lạp) đã ấn định giấc mơ của tôi gần với khái niệm về Hy Lạp cổ được thể hiện trong các tác phẩm của các hoạ sĩ và nhà văn Pháp cuối thế kỷ 18”.

Các nhân vật:

  • Daphnis, người thanh niên chăn cừu
  • Chloe, cô gái chăn cừu
  • Lamont, ông lão chăn cừu
  • Dorkon, người đàn ông si tình Chloé
  • Lycianion, người phụ nữ yêu Daphnis
  • Briaxis, thủ lĩnh cướp biển
  • Pan (vị thần Hy Lạp cổ)
  • Ba nymphae (ba nàng tiên Hy Lạp cổ) 
  • Những người chăn cừu, cướp biển.

Cốt truyện của cuốn tiểu thuyết của Long đã được Michel Fokine rút gọn và đơn giản hoá. Ballet bao gồm ba cảnh:

 Cảnh 1: Bên rìa cánh rừng thiêng

1. Mào đầu và múa tôn giáo

 2. Điệu múa chung

 3. Điệu nhảy kỳ quặc của Dorkon

 4. Điệu nhảy nhẹ nhàng và duyên dáng của Daphnis

 5. Điệu nhảy của Lycianion

 6. Nocturne. Điệu nhảy chậm và bí ẩn của các nymphae

 Cảnh 2: Trại của cướp biển

7. Mào đầu 

8. Điệu nhảy của lính

9. Điệu nhảy của Chloé

Cảnh 3: Trở lại cảnh quan đầu tiên

 10. Mặt trời mọc

 11. Màn kịch câm

 12. Điệu múa chung. 


Thành phần dàn nhạc:
  • Piccolo, hai sáo (sáo thứ hai cũng có thể thay thế bằng piccolo), sáo alto (G), hai oboe, horn Anh, clarinet (Es), hai clarinet (A, B), bass clarinet (B), ba fagot, contrafagot; bốn horn (F), bốn trumpet (C), ba trombone, tuba.
  • Trống định âm, tam-tam, tam giác, tambourine, trống nhỏ, trống Pháp, chũm chọe cổ, phách, chũm chọe, eliofon, trống lớn, celesta, chuông, xylophone
  • Hai cây đàn hạc
  • Violin một, violin hai, viola, cello, contrabass
  • Dàn hợp xướng (hát không lời).

Khi Diaghilev dàn dựng vở ballet Daphnis et Chloé vào năm 1914 tại London, ông đã loại bỏ bè hợp xướng khỏi phần nhạc. Ravel không hài lòng và đã viết một bức thư ngỏ giận dữ gửi đến tờ Times.

Suites Daphnis et Chloé

Ravel đã soạn từ nhạc của ballet ra hai suite cho dàn nhạc có thể thực hiện cùng hoặc không có phần hợp xướng. Suite đầu tiên được hoàn thành vào năm 1911, dựa trên các tiết mục  6, 7 và 8 của vở ballet gốc; Suite thứ hai được hoàn thành vào năm 1912, dựa trên các tiết mục 10, 11, 12. Suite thứ hai phổ biến hơn, đã được Glazunov chuyển sang chơi bốn tay trên piano. Ngoài ra, năm 1913, Ravel cũng đã sáng tác từ âm nhạc của bộ ballet cho đàn piano.

Gửi nhận xét

Đăng nhập hoặc đăng ký để gửi bình luận